Tình bà cháu!

Sáng nay, bà xã tôi nhắc “khéo” tôi mới nhớ rằng hôm nay là ngày Phụ Nữ Việt Nam (20/10). Nhà có 2 người phụ nữ tuyệt vời mà tôi quên hẳn cái ngày này luôn. Chỉ còn biết tự biện hộ trong lòng “công việc nhiều quá”. (tôi phải học lại bài này thôi: Sâu sắc câu chuyện cái lọ và những viên đá) Trong lúc chở bà xã đi làm, ăn sáng cùng bà xã, ngồi đối diện bàn ăn của tôi là 2 bà cháu đã ăn trước đó.

Tôi vừa ngồi xuống, bà đã vội ngừng ăn rồi lấy trong túi áo đã phai màu ra cọc vé số và mời tôi mua một cách nhanh nhẹn như đó là 1 “bản năng nghề nghiệp”. Tôi lắc đầu và nói: “con không mua số bà ơi”. (Lúc này tôi mới thấy rõ gương mặt già nua hằng nếp thời gian, đầy khắc khổ) Rồi bà lại cất xấp vé số vào túi..rồi tiếp tục ăn…

Chuyện sẽ không có gì để kể nữa cho đến khi tôi thấy cô bé ngồi cạnh bà cụ, lấy cái tô nhỏ để phần vụn đầu cá lóc mà bà cụ đã ăn gần hết để qua chổ cô bé đang ngồi. Thế rồi, cô bé cố gắng gỡ hết phần thịt còn dính lại chút ít ở đầu cá và gắp để vào chén mà bà cụ đang ăn. Bất chợt trong lòng tôi cảm thấy mến cô bé, một việc rất bé nhỏ và chắc không ai dạy cô bé phải làm thế mà vì cô bé thương bà cụ. Còn bà cụ, tách luôn phần thịt ngay mang cá và gắp vào chén cho cô bé.

Lúc này trong tôi bổng cảm thấy thật ấm áp với tình bà cháu. không cần giàu có, không cần dư dã, những tình cảm chân thật nhất, hồn nhiên nhất nó có thể có mặt ở bất cứ đâu, dù là những nơi thiếu thốn nhất. Thật ra 2 bà cháu chỉ mua 1 phần ăn và rồi chia làm 2, cùng nhau “thưởng thức” phần ăn này!

Khi này tôi mới đến chú ý đến 2 người hơn, tôi phát hiện bà cụ không hề mang dép, cô bé thì có? Tại sao bà cụ lại không mang dép nhỉ??? không đủ tiền mua hay không thích hay thế nào??? (Có thể đầu tôi đôi lúc có nhiều câu hỏi tại sao rất ngớ ngẩng, những câu hỏi cố tìm hiểu 1 điều chẳng liên quan đến mình. )

Lúc này cô bé mới nói cùng bà cụ “ăn xong chắc mình về hết mưa hả bán tiếp hé nội, trời chuyển mưa đen hết rồi”. Đến đây thì tôi mới biết cô bé là cháu nội của bà cụ. Khi này bà cũng đã ăn xong, “Uhm” một tiếng cùng đứa cháu rồi “bước xuống”.

Từ ghé bà khòm người đặt tay xuống đất và lê thân xuống sàn nhà. Khi nhìn hình ảnh này, tôi bỗng nhói lòng, sao lúc nãy tôi không mua cho bà cụ, tôi vẫn hay mua vé số hay nhiều thứ mà các cụ già bán, nhưng hôm nay sao tôi lại không mua vé số tiếp bà cụ dù chỉ vài tờ…BÀ CỤ BỊ TẬT Ở CHÂN…

Bà đi vòng qua bàn tôi, nói đi chứ diễn tả đúng nhất là dùng tay lếch vào bàn trong để mời vé số…Khi cụ mời thì vẫn nhận được cái lắc đầu y như tôi đã làm…Tôi càng thấy khó chịu trong người…Tôi không biết sao tôi lại thế.

Tôi mới quay qua bx, nói nhỏ: ” Bà xã mua tiếp vé số cho bà cụ đi”, tôi cũng không biết tại sao lúc này tôi không mua mà lại xúi vợ tôi mua.

Khi 2 bà cháu bước ra ngoài chuẩn bị về, bà cụ vẫn không quên dặn đứa cháu gái dẹp cái ly nước đã uống về lại chổ cũ trước khi ra khỏi quán.

Tôi lại phải thầm cám ơn bà cụ vì đã cho tôi thêm 1 bài học nhỏ về việc dạy dỗ con cái phải sống ngăn nấp trước sau…

20/10 Tôi chỉ đành biết thầm cầu chúc bà cụ luôn khỏe và cô bé kia sẽ gặp được nhiều may mắn và tốt đẹp cho đường tương lai phía trước.

Tôi rất dỡ viết, dỡ văn, nhưng khi gặp được 2 bà cháu tôi lại muốn có ngay 1 bài viết…Nên khi đó tôi đã chụp lại 2 tấm ảnh của bà cháu, lúc ấy vợ tôi hỏi ox chụp chi vậy? tôi chỉ cười…

Nhân ngày Phụ Nữ Việt Nam. 20/10, Blog xin chúc các cô, dì, chị và các bạn nữ có từng đọc qua bài viết lủng củng này thật nhiều sức khỏe, luôn tươi trẻ và có được những thời gian vui vẻ ấm cúng cùng gia đình!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *